Hôm nay - Chủ nhật Đỏ

By NGUYỄN ĐỨC NAM


              
            Khi những tờ lịch cuối cùng của năm âm lịch Mậu Tý sắp sửa rời cuốn mùa xuân dường như đang hối hả chực chờ trước ngõ. Bên cạnh hàng loạt thông tin về chuyện tết nhứt tàu xe giá cả... dồn dập trên các trang báo bạn đọc dừng lại trước hàng tít lớn trên các trang báo: "Hướng tới ngày Chủ nhật Đỏ (18-01-2009)". Đây là sáng kiến của Báo Tiền Phong và Viện Huyết học - Truyền máu T.Ư với mục đích kêu gọi mọi người tham gia tình nguyện hiến máu góp phần cứu sống bệnh nhân.

          Hôm nay - ngày Chủ nhật Đỏ - ngày hội hiến máu nhân đạo nhanh chóng thu hút sự quan tâm ủng hộ của mọi người trong đó có các hoa hậu người mẫu các nghệ sĩ nổi tiếng Việt kiều nhà báo... 

          Theo ước tính trong dịp Tết Nguyên đán riêng Viện Huyết học - Truyền máu T.Ư cần khoảng 10.000 đơn vị máu mới có thể đáp ứng được nhu cầu cho các bệnh viện nhằm cấp cứu điều trị kịp thời bệnh nhân nhưng Viện hiện chỉ mới lên kế hoạch thu gom được khoảng hơn 4.500 đơn vị máu. Được biết Viện Huyết học - Truyền máu T.Ư chỉ cung cấp máu cho khoảng 16 tỉnh thành với hơn 60 bệnh viện khu vực phía Bắc còn gần 50 tỉnh thành với hàng trăm bệnh viện lớn nhỏ trong cả nước chắc chắn tình trạng thiếu máu đang rất bức xúc. Đơn cử như tại Bệnh viện Nhi T.Ư trong suốt hai tuần qua Khoa Huyết học cần khoảng 500 đơn vị máu nhưng số lượng đáp ứng chưa bao giờ được một nửa nhu cầu và chưa bao giờ có máu dự trữ... Hằng năm cứ đến dịp Tết Nguyên đán số người tham gia hiến máu lại giảm đáng kể. Thời điểm này những người hiến máu chuyên nghiệp nghỉ tết do vậy ngân hàng máu luôn trong tình trạng khánh kiệt.

          Chúng ta ai cũng biết máu quan trọng như thế nào đến công tác cứu chữa bệnh. Trong khi đó có một điều oái oăm là không thể "sản xuất máu" giống như các loại dược liệu khác. Mặt khác có máu chưa hẳn đã cứu được bất cứ bệnh nhân nào nếu không cùng nhóm. Vì vậy việc thành lập các ngân hàng máu là điều kiến tiên quyết để cứu sống bệnh nhân. Và để các "ngân hàng" này có "quỹ máu sống" dồi dào biện pháp căn bản nhất là kêu gọi sự chung tay góp sức của cộng đồng.

          Cũng là điều vô cùng may mắn đối với con người khi mà y học đã chứng minh chắc chắn rằng hiến máu không có hại đến sức khoẻ. Vậy vấn đề còn lại của người cho máu là sự mách bảo của lương tâm và trái tim họ. "Mỗi giọt máu một tấm lòng" lời kêu gọi ấy trở nên hết sức bức thiết cháy bỏng khi có biết bao sinh mệnh con người trang treo lơ lửng nếu thiếu đi những giọt máu đào.

          Xin hãy nghĩ rằng: phải chăng có thể có lúc run rủi nào đó người thân yêu của chúng ta cần máu. Khi ấy bạn không cần nghĩ đến điều gì ngoài việc xắn tay áo lên để tiếp máu nhưng nghiệt ngã thay máu của bạn lại không cùng nhóm với người thân. Nếu vậy thì bạn hãy cho máu vào "ngân hàng" để nhận lại những giọt máu nghĩa tình của ai đó để cứu sống người thân của bạn. Tính cộng đồng của hoạt động hiến máu - như một quy luật tất yếu của tạo hóa - đã trở thành một lẽ đương nhiên rất cần được mọi người thấu hiểu chia sẻ và hành động.


         

More...

"Thương hiệu Đà Nẵng"

By NGUYỄN ĐỨC NAM


Đêm pháo hoa 

          Một người bạn đồng hương đi làm ăn phương xa giáp tết trở về trong cuộc hàn huyên tại một quán cà-phê vườn thoáng đãng trên con đường ven biển Nguyễn Tất Thành đã hỏi tôi: “Trong năm 2008 Đà Nẵng để lại ấn tượng gì nhất?”. Câu hỏi thật rộng bao hàm nhiều lĩnh vực vậy mà chỉ trong chốc lát trong tôi lại hiển hiện đêm Hội thi pháo hoa Quốc tế lần đầu tiên được tổ chức tại Đà Nẵng vào dịp tháng 3 lịch sử - kỷ niệm 33 năm giải phóng thành phố. Có lẽ đây là lần đầu tiên mọi người được chứng kiến một đêm hội hoành tráng nhất từ trước đến nay. Khắp các ngả đường ở thành phố nhất là tuyến hai đường ven sông là Bạch Đằng và Trần Hưng Đạo kéo dài vài cây số từ cầu Cẩm Lệ về đến cửa sông Hàn đông nghịt người. Không chỉ là dân thành phố Đà Nẵng mà dòng người còn nườm nượp đổ về từ Quảng Nam Quảng Ngãi Huế và các tỉnh Tây Nguyên ước tính lên đến hàng trăm ngàn người. Sự hân hoan của mọi người trước một sự kiện văn hoá lớn diễn ra tại thành phố này thật không dễ nguôi quên. Đêm hội pháo hoa quốc tế với Đà Nẵng còn mang nhiều ý nghĩa lớn lao hơn trong việc quảng bá về một thành phố năng động - thủ phủ miền Trung; thúc đẩy ngành du lịch phát triển…

          Có một điều này khó tin nhưng rất thật: giữa những tiếng hò heo cổ vũ đầy phấn khích của mọi người khi những màn pháo hoa ngoạn mục đầy sắc màu ấy tôi bỗng nghĩ đến đồng đội của tôi. Họ đang ở đâu làm những việc gì để ổn định ANTT giữa hàng trăm ngàn người đang đổ về đây thưởng ngoạn thật khó ai có thể hình dung hết! Chỉ biết rằng hai đêm hội diễn ra suôn sẻ an bình. Sự kiện này để lại dư âm tuyệt vời: đi đâu tôi cũng nghe những lời khen tặng của mọi người về lực lượng CA đã làm quá tốt công tác giữ gìn trật tự và cảm thấy xốn xang niềm hạnh phúc thật khó tả.

          Nếu việc giữ gìn ANTT trong đêm pháo hoa được xem là một điểm nhấn một điển hình thì kết quả chung về công tác CA trong suốt năm qua đã thể hiện sự nỗ lực tận tuỵ không ngừng nghỉ của các lực lượng CATP Đà Nẵng. Năm 2008 tuy các nhóm tội phạm đặc biệt nghiêm trọng không xảy ra nhưng tình hình tội phạm trên địa bàn TP còn nhiều phức tạp. Vượt qua mọi khó khăn trở ngại CATP Đà Nẵng đã điều tra khám phá các loại án đạt tỉ lệ trên 72% trong đó trọng án khám phá đạt tỉ lệ 92%. Cùng với công tác điều tra khám phá án phong trào thi đua “CAND thực hiện 6 điều Bác Hồ dạy” cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đã có hàng trăm lượt cá nhân tập thể thuộc lực lượng CATP Đà Nẵng lập thành tích xuất sắc được các cấp khen thưởng Đảng bộ chính quyền và nhân dân thành phố tin yêu.

          Đằng sau những con số khô khan ấy là cả một quá trình cống hiến không mệt mỏi của mỗi CBCS CATP Đà Nẵng vì bình yên cuộc sống nhân dân. Hằng đêm trên những ngã đường trung tâm hay những tuyến đường mới mở hun hút về ngoại ô thành phố không khi nào vắng bóng lực lượng cảnh sát đặc nhiệm cảnh sát phản ứng nhanh tuần tra. Vào những đêm đông rét mướt đồng hành với anh chị em lao công những người buôn gánh bán bưng đi chợ sớm những công nhân trở về nhà sau ca trực khuya luôn thấp thoáng bóng dáng của những CSKV tự vệ dân phòng. Những vụ cướp tài sản được ngăn chặn những vụ đột nhập trộm cắp bị bắt quả tang… là kết quả của sự hy sinh lặng thầm của các chiến sĩ. Sẽ không quá lời khi cho rằng sự có mặt của các CSCA vào thời điểm phố phường say nồng giấc ngủ đã làm ấm lòng biết bao người. Cuộc sống sẽ như thế nào nếu thiếu đi những hình ảnh những công việc mà có lúc chúng ta cứ ngỡ như bình thường ấy?

          Và không chỉ có vậy phía sau những con số thống kê thường niên ấy có những chiến sĩ xả thân chống chọi với tội phạm ma tuý tội phạm giết người cướp tài sản. Đà Nẵng năm rồi rộ lên vài vụ bắt con tin. Có dịp chứng kiến cảnh giải thoát đầy hiểm nguy không khác mấy với những bộ phim hành động mọi người mới trầm trồ thán phục về sự mưu trí dũng cảm xả thân của CSCA để bảo vệ tài sản tính mạng của mọi người. Có những lần cùng đồng đội xăm xăm về nơi đồng vắng nơi hoang vu khám nghiệm hiện trường vụ án khám nghiệm tử thi xử lý các vụ TNGT; những khi cùng đi tuần tra đêm truy đuổi tội phạm… mới thấm thía hết sự gian khổ nhọc nhằn của nhiệm vụ Công an mà nhiều người vẫn chưa hình dung hết. Nếu không có sự chịu đựng sự tận tâm với nghề mà chỉ đơn thuần là thực hiện công việc đơn thuần vì cuộc mưu sinh thì đồng đội tôi mấy ai trụ nổi?

          Lẽ dĩ nhiên trong cuộc sống mọi người vẫn thường nhìn nghĩ đánh giá hoặc phán xét tất cả những gì diễn ra ngay trước mắt. Một câu nói cử chỉ hành động nóng nảy của chiến sĩ nào đó; hoặc sự hách dịch vòi vĩnh nào đó tạo ra sự phản cảm thậm chí phẫn nộ có khi trở thành “cuốn phim quay chậm” hoặc tua đi tua lại nhiều lần đã từng làm cho chúng ta nhói đau mỗi khi bắt gặp. Nhưng bình tâm mà nghĩ sẽ thấy sự phê phán đúng nơi đúng chỗ mang tính xây dựng của dân trở nên rất hữu ích khi chúng ta biết đau mà dừng lại mà đừng vấp phải. Trong thẳm sâu cuộc sống luôn chứa đựng sự công bằng vốn có của nó để từ đó mỗi người chiến sĩ luôn có ý thức cẩn trọng trong hành xử trong lời ăn tiếng nói. Đại bộ phận người dân đều có quyền đánh giá nhắc nhở chỉ bảo thậm chí chỉ trích chúng ta bởi suy cho cùng tất cả chúng ta đều là con em của dân. Hiểu ở nghĩa này mỗi chiến sĩ có thể tự hào đang lớn lên thêm một chút!

          Trong bài trả lời phỏng vấn Báo CATP Đà Nẵng nhân dịp đầu năm mới Kỷ Sửu 2009 Chủ tịch UBNDTP Trần Văn Minh đánh giá rất cao về những cống hiến của lực lượng CATP trong việc đảm bảo tốt về an ninh-trật tự góp phần xây dựng TP Đà Nẵng phát triển về mọi mặt. Đồng chí Chủ tịch TP khẳng định: “Có thể nói các lực lượng CATP đã phục vụ đắc lực cho Đảng bộ chính quyền và nhân dân thành phố tạo nên thương hiệu Đà Nẵng năng động bình yên và thân thiện trước mắt các chính khách các nhà đầu tư du khách trong và ngoài nước; đã tác động tích cực và góp phần quan trọng thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển KT-XH của thành phố”. Thành công trong công tác Công an năm 2008 cùng những lời khen tặng động viên của đồng chí Chủ tịch TP đã trở thành động lực là sự tiếp sức mạnh mẽ đối với mỗi chiến sĩ CATP Đà Nẵng.

          Một năm mới lại về với đất nước với thành phố Đà Nẵng mến yêu. Trên ban công dưới góc vườn chồi non lộc biếc đang bừng bừng khoe sắc thắm. Hoà trong niềm vui rộn rã đón xuân của mọi người người chiến sĩ CATP Đà Nẵng cũng tất bật với những nhiệm vụ giữ gìn ANTT ở mỗi tuyến đường góc phố. Tất cả đều thấm sâu những lời dạy ân cần của Bác điều đó từ lâu đã trở thành máu thịt là sự hiển hiện trong mỗi công việc thường nhật lặng thầm của mỗi chiến sĩ Công an vì cuộc sống yên vui và hạnh phúc của nhân dân.

N.Đ.N  

http://www.cadn.com.vn/News/Chinh-Tri-Xa-Hoi/Hoat-Dong-LLCA/2008/12/31/18737.ca 


More...

Vài lời ngày cuối năm

By NGUYỄN ĐỨC NAM



 

          Chỉ còn vài giờ nữa ngày thứ nhất của 365 ngày mới lại đến gõ cửa từng người từng nhà. Mọi người vẫn có thói quen  truyền thống dồn nén xúc cảm vào những ngày giáp Tết nguyên đán điều đó không có gì lạ. Nhưng rõ ràng là chia tay một năm cũ theo dương lịch cũng lắm tâm tư. Này nhé chỉ ngày mai thôi con số 2008 sẽ vĩnh viễn lùi về quá khứ con số 2009 sẽ hiện diện trên quả đất này và song hành ngự trị với chúng ta hơn 300 ngày đến. Người phương Đông vẫn thường chuộng con số 9 vì đó là biểu tượng của sự may mắn!

          Đà Nẵng ngày cuối năm thật ảm đạm. Mưa nặng hạt kèm theo những cơn gió thốc lạnh lẽo tạt về. Ngồi một mình trong căn phòng lắng nghe tiếng mưa lộp độp rơi. Tiếng mưa tựa như tiếng tích tắc đồng hồ và có lẽ đó là âm thanh một dấu hiệu duy nhất cho tâm thức mình biết rằng:  dù trời đất có ảm đạm thế nào chăng nữa thì thời gian vẫn lặng lẽ trôi theo quy luật của nó. Ví như lúc ta đang hân hoan hay sầu muộn lúc ta đang làm quần quật hay phung phí thời gian vào những ý nghĩ việc làm vô tích sự nào đó thì sự lão hoá trong cơ thể vẫn diễn ra như thường nhật.

          Một năm trôi qua với bao sự kiện vui buồn lẫn lộn. Với bản thân mình có lẽ đây là một năm cho nhiều sự nhận biết. Mình đã làm được những việc tưởng chừng như không bao giờ làm nổi mình đã lo những việc chưa bao giờ lo mình đã tạo dựng một không khí công việc tốt hơn trước và cũng là năm gánh chịu những bực bội muộn phiền riêng rất khó giải bày để được chia sẻ. Nhưng thôi. Tất cả rồi sẽ qua mà!

          Có điều này dường như qua tuổi 40 rồi con người mới có dịp tiệm cận cuộc sống theo đúng nghĩa của nó. Mới hay rằng cuộc đời như một bài toán mà bất cứ ai bất cứ lúc nào con người cũng hoặc phải đi tìm hoặc có khi lời giải tự đến. Có khối việc xảy ra ngoài dự lường của chúng ta buộc phải có sự ứng xử. Và chính phép ứng xử đó hình thành nên tư cách số phận và cả nét văn hoá của mỗi con người. Gộp hết những điều đó là gọi là số mệnh cũng được xem là thoả đáng.

          Trước những điều phiền muộn hay không theo ý mình con người luôn tỏ ra buồn tủi sầu não - một trạng thái dường như chiếm đến 2/3 của đa số người đời. Nhưng nếu bình tâm suy xét: nếu tất cả những điều mình nghĩ mình tin mình làm đều đạt xác suất thành công 100% tất cả tương lai phía trước đều được mình định đoạt bởi tất cả sức lực khả năng hay nói cách khác tương lai đều nằm hết trong chỉ tay ta thì liệu cuộc sống có còn thú vị nữa hay không? Có AQ quá không nhỉ?

          Vu vơ vài dòng để tống tiễn năm cũ. Đây chỉ vài dòng lan man nhưng với mình có thể khi nào đó đọc lại năm 2008 sẽ còn hiển hiện như một cuốn phim tua chậm.  Cuộc sống rất cần hồi ức để chúng ta biết đã từng đi qua nó như thế nào.


N.Đ.N

More...

Số phận ưu đãi cho ai và đền bù cho ai?

By NGUYỄN ĐỨC NAM


 

(Kính tặng cô M.L và các thầy cô kính yêu
nhân Ngày Nhà Giáo Việt Nam)

         
          "Số phận thường không ưu đãi những tâm hồn quảng đại nhưng đôi khi nó cũng biết cách đền bù" - Mỗi khi nhớ đến câu danh ngôn này là tôi lại nhớ đến cô. Lời dặn dò và cũng là sự động viên được gởi gắm qua câu danh ngôn này được tự tay cô chép ở góc trái cuốn sổ tay cô tặng tôi trong những năm tháng đại học đó là những kỷ niệm tôi đeo dẳng suốt cuộc đời.

          Từ năm thứ nhất tôi đã được gặp cô nhưng phải đến năm thứ ba cô trò mới thực sự gắn bó. Năm ấy tôi được cô hướng dẫn khoá luận và năm cuối cùng tôi được cô hướng dẫn luận văn tốt nghiệp. Cũng thật trùng hợp là đề tài luận văn tốt nghiệp của tôi cũng liên quan đến số phận: "Số phận con người trong Bi kịch cổ đại Hy Lạp". Nhờ sự giúp đỡ tận tình của các thầy cô trong khoa mà đặc biệt là cô giáo hướng dẫn và thầy giáo phản biện luận văn tốt nghiệp của tôi đã đạt điểm 10 đỏ chót. Thật chẳng thể nào nói hết được niềm vui trong những năm miệt mài ở giảng đường.

          Nhưng tôi cũng có một chuyện buồn trong dịp ấy

          Những ngày cuối cùng ở lại ký túc xá tôi gói ghém tất cả đồ đạt kỹ càng bỏ trong túi xách đặt trên đầu giường.  Nói chuẩn bị cho kỹ thật ra trong túi chỉ có vài bộ áo quần và vài cuốn sách ưng ý. Một tối tôi cùng thằng bạn chí cốt đi uống ly rượu tiễn biệt. Đến khi trở lại ký túc xá thì hỡi ôi ai đó đó đã cầm giúp cái túi xách của tôi đi đâu mất. Gần nửa đêm tôi loanh quanh mấy tiệm cầm đồ xem thử nhưng tuyệt nhiên không có kết quả. Vậy là tôi sẽ phải rời Huế chỉ độc một bộ quần áo nhàu nát đang mặc trên người.

          Cô được tin và gọi tôi sang nhà an ủi động viên. Trước lúc chia tay cô đã tặng tôi một xấp vải áo. Bây giờ đây tôi vẫn còn nhớ như in đấy là tấm vải ca rô li ti màu hồng nhạt. Hồi ấy gia đình nào cũng còn nhiều gian khó vất vả. Cô cũng vậy cả hai vợ chồng cô đều là giảng viên phải nuôi mẹ già và 2 con nhỏ. Vậy mà...

          Cũng đã lâu rồi. Thăng trầm cuộc sống cùng bao biến động về công việc nhà cửa và bộn bề cuộc sống chiếc áo sơ mi may từ tấm vải cô tặng ngày ấy đã không còn nữa. Dù vậy trong tâm khảm tôi tấm áo ấy mãi còn. Cứ mỗi khi nghe lời hát gan ruột "Tấm áo ấy bây lâu nay con quý hơn cơm gạo..." tất cả kỷ niệm bỗng ào ạt ùa về. Những khi trời đột ngột trở lạnh tôi lại bần thần nhớ về tấm vải cô tặng. Với tôi đó tựa hồ sự chở che là  niềm tin sáng trong mà tôi neo đậu nương tựa.

          Vâng! Số phận dẫu thường không ưu đãi những tâm hồn quảng đại nhưng rõ ràng là nó cũng biết cách đền bù. Mới thấm thía cái điều mà mọi người vẫn thường bảo: Trên đời này ông trời chẳng cho ai tất cả cũng chẳng lấy của ai tất cả. Quy luật bù trừ dường như đã góp phần tạo ra cái mà người ta vẫn thường quen gọi là "số phận" mỗi người trước cuộc đời. Nhận lấy sự "ưu đãi" hay được chút "đền bù" tất cả đều là hành trang cần thiết và hữu ích cho cuộc sống vốn đầy dẫy những điều được mất.

          Đã có bao lớp học bao ngôi trường bao thầy cô đã đi qua trong cuộc đời học trò nên càng lớn tuổi tôi càng thấu hiểu. Chút kỷ niệm này cũng là lời tri ân với tất cả những thầy cô giáo kính yêu của tôi. "Nhất tự vi sư bán tự vi sư" ngày mỗi ngày càng thấm sâu điều ấy là vì vậy!

N.Đ.N

More...

Giá xăng dầu - cần sự minh bạch

By NGUYỄN ĐỨC NAM

 

          Sáng qua (12-10) một tờ báo đưa tin "Giá dầu trong phiên giao dịch cuối tuần đã giảm mạnh và đóng cửa ở mức dưới 78 USD/thùng do sự trầm trọng của cuộc khủng hoảng tài chính thế giới". Nguồn tin này còn cho hay Cơ quan Năng lượng quốc tế (International Energy Agency) dự đoán nhu cầu dầu thô thế giới sẽ còn giảm trong cuối năm nay và trong năm 2009.

          Nhấp chuột vào Trang thông tin điện tử của Petrolimex thấy nhấp nháy "New" (tin mới) nhưng sự khấp khởi mừng thầm chợt tắt ngấm khi những dòng chữ hiện ra mồn một: đó là "Thông báo giảm giá xăng được thực hiện từ ngày 8-10-2008"(?) với mức giảm hầu như không ai mong đợi và cũng không hề tương thích với mức giảm giá dầu thô thế giới: chỉ giảm 500 đồng cho lít xăng A92 và A95. Được biết giá 2 loại xăng thông dụng này hiện tại là 16.500 đồng và 17.000 đồng/lít.

          Vậy mà khi nói về lần giảm giá này một vị Phó Tổng Giám đốc Petrolimex  hồ hởi: "Đây là sự nỗ lực của Tổng Công ty trong việc thực hiện chủ trương của Nhà nước tiếp tục kiềm chế lạm phát đồng thời chia sẻ khó khăn với người tiêu dùng". Câu nói này xem ra không được thuyết phục bởi lẽ phải nói rõ nguyên nhân giảm giá chính là do giá dầu thô giao dịch trên thế giới giảm. Và sự thật việc giảm giá 500 đồng/lít xăng lần này chẳng phải là "nỗ lực" gì ghê gớm để "chia sẻ khó khăn với người tiêu dùng". Nhiều tháng nay người ta thường nghe các DN kinh doanh xăng dầu ta thán chuyện lỗ lã; hoặc ra vẻ ban ơn khi cho rằng họ đã chia sẻ với người tiêu dùng. Khi giữa lời nói và việc làm có khoảng cách lớn nghe mãi cũng chán!

          Ngày 16-9 vừa qua giá xăng dầu chính thức được thả nổi. Kèm theo quyết định này Bộ Tài chính cũng công bố quyết định thành lập tổ giám sát liên bộ. Tổ này có nhiệm vụ theo dõi việc điều chỉnh giá xăng dầu theo quy định của Luật Thương mại đồng thời kiêm nhiệm vụ tiếp nhận các phương án mà các DN đăng ký trước 3 ngày. Nếu giá dầu thế giới giảm mà DN không điều chỉnh sẽ bị thổi còi. Gần một tháng trôi qua khi giá dầu thế giới liên tục giảm chẳng hiểu sao vẫn chưa thấy tiếng còi nào của Tổ giám sát được cất lên?

          Báo chí cũng tốn khá nhiều giấy mực cho rằng giá xăng dầu trong nước "tăng nhanh nhưng giảm từ từ". Lý do của các động thái này ai cũng hiểu: theo tính toán chỉ cần giá dầu thế giới giảm mà các DN kinh doanh xăng dầu giảm chậm 1-2 ngày (thậm chí vài giờ) thì họ sẽ thu lãi khoản lợi nhuận vô cùng lớn. Theo đó người tiêu dùng lo ngại 11 DN đầu mối được phép tham gia kinh doanh mặt hàng xăng dầu tại Việt Nam "bắt tay độc quyền" đẩy giá bán lẻ hoặc không giảm giá theo đúng biểu đồ giá dầu thế giới.

          Trong chuyện mua bán xăng dầu - mặt hàng đặc biệt mà bất cứ người tiêu dùng nào cũng đều là khách hàng lại đang tồn tại những nghịch lý ở chỗ: người bán quá am hiểu về thời giá lại được áp giá bán trong khi người mua dường như đều mù tịt về thông tin. Quyết định "thả nổi giá xăng dầu" vì vậy vẫn ẩn chứa sự thiếu minh bạch cần có để người tiêu dùng được thoả mãn ít ra là về tâm lý khi mua hàng.

          Vậy nên người ta chỉ còn biết chờ đợi sự công tâm của Tổ Giám sát liên bộ và cao hơn nữa là sự điều hành của "Tổ trọng tài" - Liên bộ Tài Chính - Công Thương". Nếu nhiệm vụ này không được làm tròn thì những lời lẽ mỹ miều như "chia sẻ với khó khăn người tiêu dùng" "kiềm chế lạm phát" sẽ khó lọt tai!

N.Đ.N
http://cadn.com.vn/News/Chinh-Tri-Xa-Hoi/So-Tay-Nha-Bao/2008/10/12/15079.ca



More...

Sao lại có chuyện xin - cho ở đây nhỉ?

By NGUYỄN ĐỨC NAM


 

          Tuần qua Báo CAĐN đăng tải bài viết "Thanh Lộc Đán thuộc... Q. Ngũ Hành Sơn" (trên thực tế Thanh Lộc Đán thuộc Q. Thanh Khê TP Đà Nẵng). Sai sót nhầm lần này thường thấy ở vài văn bản và nếu chỉ có vậy cũng dễ cho qua. Song sự nhầm lẫn lại rơi vào chỗ không được phép sai vì đó là tấm Huy chương Kháng chiến hạng Nhì mà Nhà nước tặng cho cụ Nguyễn Thị Nam 85 tuổi. Được biết 2 năm qua cụ Nam nhiều lần kiến nghị sửa lại cho đúng (bởi nếu để vậy thì tấm Huy chương kia có ý nghĩa gì nữa) nhưng vẫn chưa được giải quyết thì mới đây cụ lại nhận được một Công văn yêu cầu gia đình liên hệ với Phòng Nội vụ Q. Thanh Khê "để được hướng dẫn thủ tục xin cấp đổi lại Huy chương". Sao lại có chuyện xin - cho ở đây nhỉ? Cụ có công được Nhà nước đãi ngộ các cơ quan chức năng phải có trách nhiệm thực hiện làm sai phải biết xin lỗi cụ rồi nhanh chóng tìm cách chỉnh sửa. Vậy mà...

          Trong nhiều năm qua chúng ta từng tốn quá nhiều giấy mực để phê phán chuyện xin - cho phi lý nhưng tồn tại dai dẳng và phổ biến trong cuộc sống. Xin được làm giấy tờ nhà đất; xin nhập khẩu cắt khẩu; xin khai sinh khai tử.v.v... phổ biến tới mức cả người dân lẫn cán bộ công chức thực hiện nhiệm vụ đều mặc nhiên thừa nhận chuyện xin - cho mặc dù về nguyên tắc dân không xin cán bộ cũng phải làm theo đúng các quy định bởi đó là công việc của họ. Nói cách khác một khi cán bộ công chức nhận đồng lương họ phải có bổn phận thực hiện thật tốt công việc được giao chứ không phải làm theo kiểu ban ơn.

          Nhưng nếu chỉ "ngang ngay sổ thẳng" như vậy thì tại sao chuyện xin - cho vẫn bám như đỉa trong đời sống xã hội? Là vì vẫn còn một bộ phận người dân có thói quen nhờ vả muốn chen ngang muốn được hưởng lợi hơn người khác trong khi cán bộ thực thi nhiệm vụ cũng còn không ít người khai thác triệt để tâm lý này để làm khó bắt chẹt gợi ý vòi vĩnh. Có trường hợp có tiền quà bôi trơn mới làm nếu không thì tìm mọi kẻ hở để hạch sách kéo dài thời gian giải quyết...

          Thực trạng này không chỉ dừng lại ở việc giải quyết các thủ tục hành chính thông thường mà còn lan sang một số lĩnh vực nhạy cảm khác như thực hiện các chế độ chính sách đối với người có công người nghèo khó; cứu trợ bão lụt; hỗ trợ tiêu hủy gia súc gia cầm bị dịch bệnh và gần đây nhất là việc hỗ trợ tiền xăng dầu cho ngư dân... Đã từng có những cán bộ cửa quyền ăn chặn tiền dân nhận lãnh hình phạt của phát luật nhưng xem ra phương thuốc ấy vẫn chưa đủ liều!

          Nhà nước ta là "Nhà nước của dân do dân và vì dân" điều đó được thể hiện rõ nét qua chủ trương đường lối và các chế độ chính sách cụ thể đối với dân. Tuy nhiên vấn đề quan trọng không kém là việc hiện thực hoá các chủ trương ấy trong đời sống xã hội.

          Trong chúng ta ai cũng mong mọi hành vi sai trái đều phải được ngăn chặn và xử lý thích đáng để răn đe phòng ngừa. Tuy nhiên để làm được điều đó không chỉ đòi hỏi sự quyết liệt từ các cơ quan cá nhân được giao nhiệm vụ giám sát  mà cần có sự thay đổi nhận thức cách làm từ phía người dân cũng như các cán bộ thực thi nhiệm vụ. Về phía Nhà nước cũng cần có quy chế giám sát cụ thể việc thực thi các chính sách chế độ với dân. Bên cạnh đó cũng cần thay đổi một số hình thức văn bản cho phù hợp theo đó những việc gì phải làm thì người dân có quyền đề nghị chứ không phải làm đơn xin như thường thấy!

N.Đ.N

http://cadn.com.vn/News/Chinh-Tri-Xa-Hoi/So-Tay-Nha-Bao/2008/9/9/13619.ca

More...

Chậm

By NGUYỄN ĐỨC NAM


          

          Anh hơn tôi hơn 12 con giáp. Tuổi thơ gian khó lớn lên thời đạn bom xa quê lập nghiệp Đà Nẵng anh hiện đang giữ đến hai chức Giám đốc kinh doanh về lĩnh vực xây dựng và dịch vụ du lịch. Công việc bề bộn tưởng chừng chỉ nghĩ đến chuyện lời - lỗ hơn thiệt về kinh tế vậy mà anh đã chinh phục tôi bởi... những vần thơ. Anh đã góp mặt văn chương chữ nghĩa với tập thơ "Tình sỏi đá" với bao chiêm nghiệm nghĩ suy về tình đời tình người mà tôi đã tìm thấy ở đó những lời tri âm tri kỷ. Nay nhân lễ Vu lan anh gởi cho tôi bài thơ này xin chia sẻ cùng các anh chị và các bạn


CHẬM

(Tưởng nhớ về Mẹ)

*. Thơ: QUỐC LONG





Từng chinh chiến vào Nam ra Bắc

Đã bao lần nhanh hơn tầm đạn giặc

Nhưng không sao hiểu được

Lúc nào con cũng chậm Mẹ ơi!


Tuổi thơ

Mẹ mắng con "nghịch nhất trên đời"

Con thầm hứa một mai sẽ sửa

Nhưng chưa kịp

Con lên đường nhập ngũ

Mẹ đợi chờ mòn mỏi năm canh

Khi con về tóc Mẹ đã hoa râm

Vẫn gọi con là "thằng quỷ sứ"

Mong cháu nội bế bồng cho bõ nhớ

Con lại đi...

Mẹ lần lữa thở dài!

Biên giới trập trùng

Đời lại lắm chông gai


Nay con về

Không kịp nữa rồi

Thuốc bổ trên tay

Áo dài may còn đó

Thắp nén hương giập đầu xin tha thứ

Với Mẹ

          Lúc nào

                   Con cũng chậm

                                        Mẹ ơi!...


 Q.L




More...

Nghĩ về Mẹ

By NGUYỄN ĐỨC NAM


          Không như tấm lịch đẹp treo tường tấm năm sau sẽ thay tấm năm trước không phải như cái bàn gỗ mộc sẽ cứ đứng mãi đó nếu ta không tự ý phế bỏ. Mẹ thì không dẫu ngó vững chắc nhưng sự sống vốn dễ rung rinh chẳng chóng thì chầy rồi cũng tới một ngày - thậm chí có thể chỉ trong thoáng chốc - ta sẽ chỉ còn thấy được mẹ trong trí nhớ...

                                                         *. Tùy bút: VÕ HỒNG 





 

                      Xót người tựa cửa hôm mai

                      Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ

                      Sân Lai cách mấy nắng mưa

                     Có khi gốc tử đã vừa người ôm

                                                   (Truyện Kiều)

          Tựa cửa hôm mai  là lời của mẹ Vương Tôn Giả. Mẹ bảo Vương "Nhữ triêu xuất nhi văn lai" mày sáng đi mà chiều về "tắc ngộ ỷ môn nhi vọng" thì ta tựa cổng làng mà ngóng. Hai câu mô tả lòng mẹ thương con khi con đã lớn. Trích dẫn nguyên bản để đọc lên ta xúc cảm rằng bà mẹ đó có thật.

          Truyện dân gian mô tả lòng mẹ thương con thì rất nhiều. Thử lấy một. Người mẹ bị rắn độc cắn biết mình sắp chết bỏ con vội vã chạy về nhà đổ lúa vào cối mà xay đổ thóc vô cối mà giã gấp gấp để cho có gạo để lại con ăn sau khi mình chết. Không ngờ huyền diệu đã xảy ra: dồn cả sức lực bắp thịt đến rã rời truyện kể rằng chất độc toát ra theo mồ hôi thoát ra theo hơi thở... và người mẹ được cứu sống. Còn nhớ truyện vua Salomon xử kiện? Hai người đàn bà tranh nhau một đứa nhỏ ai cũng nói mình là mẹ của nó. Dùng đủ mọi lý lẽ mà không giải quyết yên cuối cùng vua phán: "Ðem đứa nhỏ ra xẻ hai mỗi người lãnh một nửa". Một người đàn bà nói: "Dạ thà như vậy cho công bằng". Người đàn bà kia: "Thôi tôi xin nhường". Ðó là lời của mẹ bạn đó hỡi bạn nhỏ đang lắng nghe tôi. Mẹ bạn cũng sẽ xử sự như vậy nếu bị đặt vào hoàn cảnh nêu trên.

          Trường hợp này thì còn đáng phục hơn: Chàng Côdắc hỏi tiên nữ Ôcxana rằng đến khi nào nàng mới yêu chàng? Nàng trả lời rằng nàng sẽ yêu người nào đem tặng trái tim người mẹ... Chàng Codắc im lặng lòng đượm buồn và chẳng thiết gì ăn uống nữa. Nhưng rồi cuối cùng chàng cũng mang đến cho Ôcxana trái tim của mẹ mình.

                              Ðường dài chân mỏi mắt hoa

                             Vừa lên thềm cửa chân sa ngã nhào

                             Tim mẹ đập ứa máu đào

                             Mà còn hỏi nhỏ "Nơi nào đau con?"

          Hỡi ơi chỉ có trái tim người mẹ mới vị tha tới mức vẫn cứ thương đứa con bội bạc dường kia!

         Tưởng cũng nên nhìn qua vài gương mẹ hiền dạy con nên người xả thân vì nghĩa. Mẹ Mạnh Tử chọn láng giềng tốt cắt đứt tấm vải đang dệt trên khung để làm bài học dạy cho con. Mẹ Vương Lăng  (1) với bài thơ tiễn sứ giả mẹ Từ Thứ  (2) mẹ... 

          Lòng mẹ đối với con như vậy còn lòng con dành cho mẹ thì sao? Trong bốn câu thơ Ðoạn trường tân thanh nêu trên một câu đầu nói nỗi lòng người mẹ thì hai câu sau là nỗi lòng của con. Câu trước dành cho đứa con nhỏ tuổi là Hoàng Hưng câu sau chọn tả nhân vật hiếu tử già nhất lịch sử: Lão Lai. Suốt cuốn Nhị thập tứ hiếu là 24 gương con hiếu. Nhiều gương ngang tầm với người thường người thường làm được. Truyện Quách Cự chôn con được chum vàng. Trời chu đáo chôn sẵn để thưởng Quách Cự hơi khó tin đối với chúng ta hôm nay. Có vẻ như do một thí sĩ của cung đình sắp đặt dựng lên nhằm ca tụng vượng khí của triều đại thần linh và con người giao cảm tương thân. Riêng truyện Vương Thôi có khí vị đặc biệt. Mẹ Vương Thôi sợ sấm. Ngày thường Thôi ra đồng làm việc mà hễ trời nổi cơn sấm sét là lật đật chạy về nhà cho mẹ hết sợ. Khi mẹ chết rồi mỗi lần sấm sét là Thôi lại vội vàng chạy ra ôm mộ mẹ mà nói: "Có con đây mẹ đừng sợ". Tâm hồn Vương Thôi có cái gì chất phác đơn giản của một người nông thôn quê mùa khiến ta tin là hoàn toàn có thật. Và không cần cố gắng khỏi phải lý giải hễ đọc lên là lòng mỗi chúng ta đều xúc động rưng rưng.

          Trong kho truyện cổ của ta có chuyện Bát canh hẹ. Một tù nhân một hôm nhìn vào mâm cơm thấy có bát anh hẹ liền khóc òa bảo người cai ngục: "Tôi biết là mẹ tôi vừa tới thăm tôi nhờ ông chuyển cho bát canh hẹ này. Vì hồi ở nhà mẹ tôi thường nấu canh hẹ cho tôi ăn".

          Truyện kể một vị hiền giả nọ (3) một hôm phạm lỗi bị mẹ đánh. Ông khóc tức tưởi nhiều hơn mọi lần. Mẹ hỏi: "Lần này mẹ đánh ít sao con khóc nhiều?" Thưa: "Những lần trước mẹ đánh nhiều ngọn roi mạnh con khóc vì đau. Lần này mẹ đánh ít ngọn roi nhẹ con thấy ít đau nhưng con biết sức mẹ đã yếu mẹ đã già nghĩ vậy mà con khóc". Sách vở ghi biết bao nhiêu gương hiếu.

          Mà nào phải lục tìm trong cổ văn mới thấy gương mẹ hiền biết cách thương con. Mẹ của người bạn cùng quê với tôi anh Phạm Ngọc Ân vốn không biết chữ Quốc ngữ như mọi bà mẹ thời đó. Khi Ân học vỡ lòng anh lẫn lộn M với N P với Q... rồi sang vần ngược thì càng tha hồ lẫn lộn. Cha giận vừa nạt nộ vừa vụt roi. Mẹ thương con lén đứng dòm lẩm nhẩm nhớ để rồi bày cho con. Kết quả là bà đọc được Quốc ngữ và sau đó Ân học hành giỏi làm tới chức thanh tra giáo dục. Ân nay đã đông vầy con cháu và mẹ già đã nằm yên dưới ngôi mộ bên sườn núi Ngân Sơn.

          Chỉ không lưu ý đó thôi chớ hình ảnh mẹ con diễn ra quanh ta đầy dẫy vạn trạng thiên hình kể sao cho xiết! Mẹ ẵm con đi chợ mẹ bồng con đi nhà thương mẹ dắt con đi tới trường... Trên sân: gà mẹ dẫn gà con bươi rác. Trên đồng cỏ: Trâu mẹ đứng yên cho trâu con sục mõm vào bầu vú mắt nhìn hiền từ thỉnh thoảng liếm vai liếm lưng. Con cò luộm thuộm vụng về cái cổ dài ngoẵng cặp chân lêu khêu vậy mà từ lưng chừng trời trời xếp đôi cánh đáp xuống nhẹ nhàng cạnh bầy con dùng cái mỏ nhọn hoắc để sú mồi để rỉa lông âu yếm... Tình mẹ con quả là thứ tình cảm thiêng liêng khó giải khi ta nhìn cặp mắt vàng lợt đó như thiếu vắng sự thông minh cái cổ quá mảnh quá dài làm khó khăn biết bao cho sự dẫn truyền tình cảm.

          Cho chí thảo mộc vô tình cũng gợi xúc cảm mẹ con. Cây chuối mẹ và bầy chuối con xúm xít. Cây ổi mẹ và lũ ổi con ngơ ngác vây quanh. Lũ cây con rất cần mẫn nhìn mẹ mà bắt chước mà nhại theo hình dáng mẹ cố gắng sao cho giống mẹ.

          Trên đời không ai yêu thương ta bằng mẹ. Người tình dẫu thủy chung cũng chỉ yêu ta với điều kiện. Hoặc là ta đẹp. Hoặc là ta có tài. Mẹ thì không xấu xí cũng thương xấu xí càng thương như nhằm bù lại những thiệt thòi cho con như ngầm nhận sự xấu xí là do lỗi mẹ.

          Không đến nỗi quá lời nếu nói rằng với mẹ con là tất cả. Khi có con mẹ bình dân vạch vú cho bú áo xống xốc xếch quần xăn quá đùi cũng không còn thấy ngượng. Có con là như đã có đủ rồi. Không như những bạn lấy chồng năm mười năm mà chưa có con vẫn cứ thẹn thùng kín đáo.

          Ðúng đã có đủ rồi. Vì có con mẹ mới yên tâm mẹ vừa hãnh diện. Con là tác phẩm tuyệt hảo của mẹ là báu vật thiêng liêng mà mẹ vẫn không hiểu làm sao mà mình có đủ khả năng tạo thành. Cái sinh vật nhỏ đó lần lần lớn lên có trí thông minh thân thể phát triển vẹn toàn để có thể sẽ trở thành danh nhân trở thành vĩ nhân. Càng thêm hãnh diện càng được đền bù bởi mẹ mang thân phận đàn bà từ mới sinh ra đã chịu mọi thiệt thòi. Làm con gái đâu được cha mẹ chìu bằng con trai. Lớn lên phải phụ tay trong bếp dọn dẹp trong nhà. Sự thiệt thòi đeo đẳng suốt đời chỉ vì là thân phụ nữ. Luân lý thời xưa khắc nghiệt bắt người đàn bà không được bước đi bước nữa phải ở vậy thờ chồng nuôi con. Trải bao cuộc chiến tranh bao nhiêu góa phụ chôn vùi tuổi thanh xuân đến khi nhắm mắt xuôi tay là coi như xóa sạch cuộc đời vĩnh viễn không còn dấu vết. Cho dẫu có được sắc chỉ "Tiết hạnh khả phong" hoặc dãy vòng hoa và bài ai điếu.

         Rốt cuộc dường như niềm vui lớn nhất trên đời là khi sinh được đứa con. Tình yêu chồng dần dần sớt qua con và nếu gặp trường hợp đớn đau phải hy sinh đời mình để cho con sống thì hầu như mọi người mẹ đều nuốt nước mắt nhận cái chết về mình ít cần lưỡng lự.

          Nước ta có hai bậc quần thoa xuất chúng. Bà Trưng và bà Triệu được ca ngợi là cân quắc anh hùng hào quang xuyên suốt lịch sử. Nhưng không thấy sử ghi là hai bà có được đứa con. Khiến có hôm xúc cảm nhìn cảnh mẹ con vui vầy của những  bà mẹ "mẹ của Quỳnh Chi Thanh Hải Nhật Thành... Tôi chợt ngậm ngùi nghĩ đến hai bà:

                        Tôi chợt nhớ về Bà Trưng Bà Triệu

                       Chưa một lần được nói tiếng "con ơi!"

                       Vì nghĩa lớn xả thân mình lo liệu

                      Phần ấm êm: xin nhường hết cho người.

          Phần ấm êm là đứa con là tình mẹ con dẫu rằng thế tục tầm thường nhưng không phải dễ mà có được.

          Tôi thuở ấu thơ không được sống gần mẹ đã vậy mới mười một tuổi mẹ đã từ trần. Theo cha đến chùa một lần là nhân lễ mãn tang mẹ. Lớn lên mới biết là lễ Vu Lan báo hiếu nên cứ mỗi lần xé tờ lịch nhìn thấy ghi tháng Bảy âm lịch là lòng u hoài nghĩ đến mẹ. Có một thôi thúc nhẹ nhàng một háo hức tiềm ẩn muốn được làm một cử chỉ báo ân. Nhưng mẹ đâu còn? Ðành tìm trong chỗ bạn quen thân có ba người còn mẹ già ngày Vu Lan tự tay đem một tặng vật nhỏ gọi là góp lời cầu nguyện cùng bạn. Rồi âm thầm nghĩ đến tích Mục Liên Thanh Ðề nhớ đến quê hương xa cách ngôi chùa làng vắng vẻ tịch liêu. Ðến ngôi mộ của mẹ tôi của bác tôi của ông bà tôi nằm rải rác quạnh hiu nơi sườn núi cuối thôn. Ðến những vị xuất gia đã cát ái từ thân giờ này đang trì chú hộ niệm. Nhưng cát ái từ thân đâu có nghĩa là không nghĩ đến mẹ? Ðại Ðức ơi thầy nghĩ đến mẹ tha thiết như thế nào? Hòa thượng ơi ngài nghĩ đến mẹ bồi hồi như thế nào?

        Hiện rõ mái đầu bạc phơ của Hòa thượng chân mày sợi dài trắng xóa dáng đứng như chỏm núi cao. Như đỉnh Hy mã Lạp Sơn tuyết phủ. Ðỉnh núi tuyết uy nghi có biết báo ân mẹ không? Những bụi sim quây quần dưới chân núi rì rào nhớ mẹ. Mẹ là hột sim do con chim bay qua thả rơi xuống đất. Cây bồ đề cổ thụ thân lớn mấy người ôm tàn lớn phủ sườn núi cũng xào xạc nhớ mẹ. Mẹ là hột bồ đề rất nhỏ ngẫu nhiên ngọn gió bay mang tới. Nhưng hùng vĩ như Hy Mã lạp Sơn thì mẹ là ai? Tôi đành âm thầm lắc đầu vừa tưởng như nghe ầm ầm những chuyển động tạo sơn quằn quại dựng nên dãy núi. Thành ra núi cô đơn.

         Ở nhiều nước văn minh trên thế giới người ta thỏa thuận lấy một ngày trong năm (4) đặt là Ngày lễ Mẹ (Mother s day). Vào ngày đó các con dẫu ở xa cũng gắng tụ hội về quanh mẹ dâng hoa tặng quà đọc lời chúc tụng và vui vầy tiệc tùng. Trên ngực áo mỗi người con rực rỡ một đóa cẩm chướng màu đỏ. Những người con nào mà mẹ đã qua đời thì lạnh lẽo nơi ngực áo một đóa cẩm chướng màu trắng.

          Ở ta từ thập niên 50 nhiều địa phương nhân ngày lễ Vu Lan đã tổ chức nghi thức bông hồng cài áo: ai còn mẹ thì được gắn một hoa hồng đỏ ai mất mẹ thì một đóa hồng trắng. Một cách để nhớ mẹ để tôn vinh mẹ để mừng mẹ còn tại thế để xót xa nghĩ đến mẹ đã qua đời.

          Bản thân người mẹ Việt Nam không đòi hỏi được tôn vinh. Vào thế hệ tôi người mẹ gần như chỉ lúc thúc ở nhà dưới nhà ngang lăng xăng suốt ngày và hạnh phúc với múi dưa với con cháu. Cha già được thong dong ngồi hút thuốc được thưởng thức tách trà sớm được nhấm nháp ly rượu buổi hoàng hôn chớ mẹ thì gần như không biết hưởng thụ là gì. Cả ngay khi số tuổi chồng chất đóng vai bà nội bà ngoại. Có một thời gian láng giềng tôi là một gia đình giàu. Khi người vợ sinh đứa con lên bốn tháng người ta nhắn về quê nhờ bà kế mẫu già nghèo tới coi sóc giùm nhà. Một hôm qua khung cửa tôi thấy bà ngồi vá quần cho đứa nhỏ. Tôi ngạc nhiên bồi hồi đứng nhìn. Trẻ con dưới một tuổi lớn mau quần áo vải mới mặc không vừa nữa thì bỏ một chỗ quần áo vải cũ rách thì ném làm giẻ lau ai hơi đâu nheo mắt ngồi vá? Thôi hiểu rồi tâm lý người mẹ người mẹ nhà quê người mẹ nghèo tần tảo quên mình người mẹ của thế hệ tôi đó. Thời nay có khá hơn có biết vị kỷ hơn nhưng có được bao nhiêu người con dẫu đã thành đạt nhớ đến Ngày lễ Mẹ? Nhiều bà mẹ tổ chức lễ kỷ niệm sinh nhật cho con hằng năm có chụp hình... Nhưng này các con sao sinh nhật mẹ các con không gom một bó hoa - ngắt hoa dại trong vườn ngoài rào cũng được - sáng sớm trao tay mẹ? Nếu mắc cỡ không nói được thì có thể viết trên mảnh giấy nhỏ: "Con mừng sinh nhật Mẹ" chẳng hạn. Ðó vì đa số các con vô tâm mà phải mượn lễ Vu Lan để cài một đóa hồng.

          Nhưng rằm tháng Bảy không phải chỉ là ngày nhớ mẹ báo ân không chỉ có báo ân mẹ. Còn phần hiếu thảo dành cho cha. Rộng hơn dân tộc ta còn nhận ngày này là ngày xá tội vong nhân chú nguyện cho thập loại chúng sinh vừa mở rộng lòng bố thí cho người nghèo khó nơi dương thế. Lòng nhân ái tựa biển tràn khắp bao la trong tiếng chuông ngân vang ngày lễ.

          Hãy thương yêu mẹ hết lòng săn sóc ân cần hầu hạ trìu mến nhất là khi mẹ già yếu bệnh hoạn xấu xí bẩn thỉu. Hãy nhớ lại thuở mình còn nhỏ mặt mũi chưa được trơn láng như hiện giờ ỉa đái ngay trên mình mẹ và khi lên năm lên mười mẹ phải chịu nhịn phần mẹ để mua món ăn ngon sắm cái áo đẹp cho mình. Hãy xúc động sụt sùi mà cầm tay mẹ nhìn mặt mẹ theo dõi bước đi dáng ngồi của mẹ. Không như tấm lịch đẹp treo tường tấm năm sau sẽ thay tấm năm trước không phải như cái bàn gỗ mộc sẽ cứ đứng mãi đó nếu ta không tự ý phế bỏ. Mẹ thì không dẫu ngó vững chắc nhưng sự sống vốn dễ rung rinh chẳng chóng thì chầy rồi cũng tới một ngày - thậm chí có thể chỉ trong thoáng chốc - ta sẽ chỉ còn thấy được mẹ trong trí nhớ
V.H

----------------------------------------------

(1) Vương Lăng người đất Bái là hào trưởng trong huyện Hán Cao Tổ lúc còn hàn vi quí Vương Lăng như anh. Khi Cao Tổ khởi binh Vương Lăng đem quân phụ trợ. Hạng Vũ buộc mẹ Lăng phải dụ Lăng về với mình. Mẹ Lăng tiễn sứ giả khóc nói: "Nhờ ngài nhắn giùm Lăng một câu: Hãy cứ hết lòng theo phò Hán Vương đừng vì ta mà sinh nhị tâm". Nói xong cầm gươm tự đâm chết (Hán sử)
(2) Từ Thứ quê ở Dĩnh Châu là bậc kỳ tài theo phò Lưu Bị. Tào Tháo mời mẹ Từ Thứ đến Hứa Ðô tiếp đãi trọng hậu và khuyên bà viết thư gọi Từ Thứ về giúp Tào. Bà lớn tiếng mắng Tào là phản tặc rồi ném nghiên mực vào mặt Tháo. Tào Tháo muốn giết nhưng tả hữa can. Sau đó mưu sĩ của Tháo đã giả nét bút của bà viết thư cho Từ báo tin mình bị giam cầm và gọi Từ Thứ về hàng Tào. Vì hiếu Từ Thứ vè Hứa Ðô gặp mẹ. Biết cả mẹ con cùng bị lừa bà đã uất hận mắng Từ là ngu phu không biết phân biệt giả chân rồi quay khuất sau bình phong treo cổ tự ải. 
3) Hàn Bá Du   
4) Ngày chú nhật thứ thứ nhì của tháng năm


More...

Một bông hồng cho Cha

By NGUYỄN ĐỨC NAM


         
          Nhân dịp Lễ Vu lan 2008 tôi post 2 bài tùy bút của Nhà văn Võ Hồng mà tôi đã sưu tầm được hơn 10 năm trước. Lúc bấy giờ 2 tùy bút này lần đầu tiên ra mắt công chúng khi được đăng tải trang trọng trên trang văn nghệ của báo Tuổi Trẻ TPHCM và nhanh chóng được bạn đọc cả nước đón nhận và tôn vinh. Với tôi  đây mãi là một kỷ niệm đẹp tôi tìm thấy trong 2 tác phẩm này có bóng dáng cha mẹ tôi gia đình tôi tất cả đều rất gần gũi mộc mạc chân thành. Kính mời các anh chị các bạn cùng chia sẻ



 

          Trong thời hồng hoang của lịch sử con người chỉ biết có mẹ. Khỏi cần tìm hiểu đâu xa cứ nhìn các con vật thì biết: gần gũi và hiền lành là con chó con gà xa xôi và hung bạo là con beo con cọp. Sinh ra và lớn lên chỉ biết có mẹ lúc thúc quanh mẹ. Bởi một lẽ đơn giản: khi biết mình mang thai con cái thường sống cách ly con đực không cho lại gần.

          Con người sau này thì không. Cha săn sóc mẹ khi mẹ mang thai cha đỡ đần mẹ cha giúp tay mẹ pha bình sữa giặt giũ tã lót khi cha mẹ còn nghèo. Khi cùng đầy tháng cha châm hương đốt đèn thành kính cầu xin Mụ Bà và tham lam cầu khắp thần linh phù hộ cho con mau ăn chóng lớn. Có lẽ đó là lần đầu tiên lần trọng đại nhất trong đời mà cha trọn lòng nghĩ đến những vị thần linh. Vì con mà tin mà khấn mà cầu... cho dẫu mang tiếng mê tín cũng xin sẵn sàng vui nhận.

          Con lên hai tháng ba tháng nằm ngửa huơ chân huơ tay mở to đôi mắt ngơ ngác xoay đầu nhìn vu vơ sang trái sang phải. Rồi con biết hé miệng cười cái cười vô nghĩa nhưng đủ cho cả nhà mừng rỡ reo vui. Rõ ràng là nụ cười của con làm nở những nụ cười xung quanh làm rạng rỡ những khuôn mặt xóa mờ những nếp nhăn nơi trán: lần lượt biết lật biết bò... rồi con ngồi vững rồi vịn tay đứng được rồi bước những bước rụt rè. Tiếng reo vui tiếng khuyến khích vang lên rộn ràng làm đầm ấm trong đó có lẫn tiếng của cha.

          Cha được phân công ngồi bón cho con những miếng cơm đầu tiên cha phải la: "Ùi ùi ! Coi kìa con chuột. Ăn mau chớ nó ăn hết" rồi thừa lúc con ngơ ngác đưa mắt tìm cha đút nhanh muỗng cơm vô miệng. Hỡi ơi từ ngày có con cha trở thành nhảm nhí đáng thương. Con mới mở miệng ngáp đôi mắt mới khép hờ mà cha đã vội vàng ru ru cái kiểu nửa ngâm nửa hát vụng về mà chọn những câu nhảm nhí phù hợp với trạng thái tâm hồn của cha lúc đó: À ơi con gà cục tác lá chanh... Có thể cha giỏi nhạc cha hát hay nhưng cha ngượng không dám nghiêm trang cất giọng sợ người khác nghe biết cha đang tràn trề niềm vui no nê hạnh phúc. Vả chăng mặt con ngây ngô thế đó thì cha biểu diễn nghệ thuật để chi? Cha phải ngây ngô theo còn duỗi chân thì cha nói: "Chà ! Bộ định về thăm ngoại hả ?". Rờ cái đít nung núc thịt cha bế chạy vừa nói nựng: "À con heo ú đây. Ai ra mua!". Quả là những giây phút hân hoan cực độ. Nhưng phải chợt dừng lại. Sợ người khác nghe. Phải che giấu hạnh phúc để tỏ rằng mình không tầm thường. Khi có học cha thường phải tạo vẻ mặt nghiêm trang. Dưới thời Nho giáo cha được gọi là nghiêm đường. Hai mươi tuổi đậu cử nhân đậu tiến sĩ thì phải mang bộ mặt lạnh lùng của một quan hoạn. Chỉ có người cha quê mùa mới thong dong cõng con bốn năm tuổi đi chơi nghêu ngao khắp xóm bứt lá chuối quấn kèn. Lớn lên cha con cùng làm lụng cạnh nhau trên sân lúa giữa rẫy khoa. Xã hội hôm nay trí thức hơn văn minh hơn trong cuộc sống cha một nghề con một nghề ai lo phần nấy rốt cuộc tình thương cha con trở nên lợt lạt. Tình quấn quít cha con chỉ thể hiện khi con còn nhỏ; quá bậc tiểu học con bắt đầu lớn bắt đầu chọn bạn là bắt đầu xa cha. Từ đó cha thường chỉ đóng vai người cung cấp tiền cho con ăn học may sắm nguồn kinh nghiệm khôn dại để đưa lời chỉ bảo khuyên răng. Tất cả đều chỉ là lý trí lạnh lùng.

          Chứ mẹ thì không. Nghĩ đến mẹ là một chuỗi hình ảnh êm ái hiện ra: mẹ đang nặng đẻ đau mẹ vạch vú cho bú mẹ bồng ru ngủ mẹ ôm hôn nựng mẹ tập đứng tập đi. Khỏi cần lý luận khỏi nhìn đâu xa cứ nghĩ đến mẹ là như thấy rõ hồi nhỏ mình nằm như thế nào trong vòng tay mẹ ỉa đái tự do trên mình mẹ và mẹ lo giặt lo thay quen thuộc với mùi khai mùi thối. Với cha thì phải suy nghĩ mới thấy bởi mọi sự thương yêu chỉ hiện rõ khi mình còn nhỏ. Bấy giờ nếu may mà biết được là nhờ ngẫu nhiên thấy một người cha nào đó đang thương yêu săn sóc đứa con nhỏ của họ.

          Tìm trong văn chương thì thường chỉ gặp loại: Công cha như núi Thái Sơn.  Núi này nhất định là phải lớn lắm và công cha cũng lớn như vậy. Không thấy ghi lại một nét cảm động về người cha mà chỉ phác qua một hình ảnh uy nghi nhưng xa cách gợi sự tôn sùng. Mọi người đều thuộc đều đọc làu làu nhưng mà thản nhiên như đọc khẩu hiệu.

          Người cha quen thuộc cha của Mẫn Tử Khiên thì được vẽ ra là một người biết làm bổn phận: bổn phận cưới kế thiếp khi vợ cả chết và bổn phận đuổi kế thiếp đi vì Mẫn Tử Khiên bị ngược đãi. Mà cũng ngẫu nhiên mới biết được con khổ khi thấy con mặc áo rách run rẩy đẩy xe cho mình.

          Người cha trong cuốn Luân Lý giáo khoa thư dễ thương hơn.

          Truyện kể: Mẹ đi chợ mua về cho con trái cam. Con nghĩ đến cha làm lụng nắng nôi liền cầm trái cam ra đồng đưa tặng cha. Cha nghĩ đến mẹ đầu tắt mặt tối ở nhà liền cầm trái cam đem về tặng mẹ. Trái cam đi về một vòng dài và rộng hơn sợi dây tình cảm con thương cha rộng khắp ba lần vì thêm tình mẹ thương con tình chồng thương vợ.

          Cổ văn thường nặng nghĩa lớn nhẹ tình riêng. Phạm Trọng Yêm tể tướng đời Tống sai con là Thuần Nhân chở năm trăm thùng thóc về quê. Đến Đan Dương nhân gặp Thạch Man Khanh là bạn cũ của cha đang bị khốn quẫn vì bị ba cái tang dồn dập. Nhân tặng hết năm trăm thùng thóc. Lại nghé hai cô con gái của Thạch Man Khanh đến tuổi mà đang ế chồng liền tặng luôn cái thuyền. Về kể lại chuyện cha nghe. Nghe tới chỗ hai cô gái của bạn ế chồng Phạm Hiền ngắt lời hỏi:

          - Sao con không cho luôn cái thuyền? 

          Cuộc sống bắt cha hướng mắt ra ngoài đời nhìn đời lăn lộn với đời. Mẹ thì nhìn vào trong nhà nhìn vuông sân chái bếp con gà con chó cây ổi cây xoài và bầy con của mẹ. Con gần mẹ hơn cha là vậy. Cha lặng lẽ đi làm kiếm tiền con đâu biết bao nhiêu gian lao cực nhọc lo toan đối phó làm mệt mỏi gân cốt và trí óc cha. Về đến nhà tìm sự yên tỉnh nhiều khi mang cái bực bội cái cáu gắt từ ngoài xã hội mang về theo. Con phải len lén bỏ ra nhà sau im lặng càng xa càng tốt gần như muốn xóa bỏ cái hiện hữu của mình. Sự cách xa giữa cha con thường bắt đầu nhẹ nhàng như vậy. Càng thêm xa cách bởi sao cạnh mẹ con thấy êm đềm. Ai làm ra tiền không cần biết chỉ biết muốn nhai viên kẹo muốn cắn trái ổi là chỉ cần thỏ thẻ với mẹ. Mua cây viết mới sắm đôi dép mới... thảy thảy mẹ đóng vai bà tiên. Tội thân cha cạnh bà tiên hiền cha thành Thiên Lôi ; bà tiên càng hiền cha càng thành La Sát. 

         
Không cha không muốn vậy. Cha thương con nhưng cuộc sống phân công mỗi người mỗi việc. Mẹ như cọng mảnh nhánh thấp càng gần để trái non xúm xít bâu quanh. Cha như thân vững chắc bám rễ thật chặc hút nhựa nuôi hoa nuôi trái. 

          Thân chỉa những cành lớn đâm ngang thân vươn lên những nhánh cao phủ trên đầu che mưa che nắng. Cha cân nhắc lời nói chỉ nói khi cần con lớn mẹ thì càng phải nghiêm. Mẹ là tình cảm cha là lý trí mẹ lạt lòng cha phải giữ kỷ cương. Mẹ chín bỏ làm mười cha phải cầm cân nảy mực. Đi vào bước trưởng thành từ mười ba mười bốn tuổi con càng ngày càng ngại cha tránh cha rồi xa cha là vậy. 

          Nhưng đừng đơn giản bất công quên cái thời ta lên năm lên mười kẻo trở thành bội bạc. Hãy nhìn những đứa ba tuổi làm nũng với cha. Bắt cha bế chạy nhong nhong. Bắt phải dắt ra cổng đứng nhìn xe cộ. Bắt phải có cha nằm cạnh quạt cho mới chịu ngủ. Lên tám lên chín thì hay chạy tới nơi cha làm việc để đón cha cùng về. Trên đường đi phải nắm tay cha thỉnh thoảng nhìn lên mặt cha dẫu là khuôn mặt tầm thường hay xấu xí. 

          Tuổi già chiếc bóng mẹ dễ sống theo con dâu rể. Lúc thúc sớm hôm chăm chút tỉ mỉ mẹ uốn mình theo nếp sống mềm mỏng ung dung như nước. thường cha thì không cha ít cam khuất phục rể dâu. Chịu sống hắt hiu thiếu thốn cốt tránh trước cái giả bộ nặng tai của dâu cái im lặng cố ý của rể. Mẹ biết ý nên khi phải nhắm mắt vĩnh biệt mẹ thường thổn thức dặn dò: "Anh ở lại nuôi con. Gắng kiếm một người hiền lành giúp đỡ. Chớ đàn ông không chịu khổ được lâu"

          Phải tuổi càng cao khổ càng chồng chất dâu rể không ăn hiếp thì có con muỗi con kiến ăn hiếp thay. Cứ cắn cứ chích nạn nhân nghe đau đâu đập đó chứ mắt mờ đâu còn thấy rõ. Nhìn lên bầu trời đâu còn thấy chòm Bắc đẩu mà mới ngày nào lững thững dắt con đi trong sân cha chỉ cho con nhìn. 

         Con nay đang tuổi trung niên bận theo quyền lực vui với vợ con bè bạn việc báo hiếu cho cha thường tỏ ra bủn xỉn. Nếu có ai trách hửng hờ chễnh mảng thì thiếu chi lý lẽ dẫn ra: "Được vậy còn đòi gì nữa?.... Trời ơi thì giờ đâu!"

          Phải thì giờ đâu? Người xưa hay nhắc phận con kíp báo hiếu bởi từ dục dưỡng nhi thân bất đãi con muốn nuôi mà cha mẹ không chờ. 

          Khi con ở tuổi trung niên thì cha vào giai đoạn già yếu. Bề ngoài ngó dẫu phương cương nhưng nội tạng thường đang rệu rã. Dễ hiểu thôi mà một đồ vật dùng đã sáu chục năm rồi thì dẫu có lạc quan đến đây cũng chỉ có thể tạm nói: "Cũng còn khá". Cha thỉnh thoảng cảm thấy hơi đau nơi này chợt nghe có cái nhéo nơi kia. Đôi hồi bỗng mệt vô cớ. Nhưng cha thường im lặng không nói. Những câu nói không còn cần thiết êm ái cho con nữa khi con còn nhỏ. Bây giờ những câu nói đầy quấy rầy con. Đành âm thầm nghĩ đến câu Vạn vật vô thường. 

          Sách xưa dạy: Hôn định thần tỉnh ta dịch: "Tối viếng sớm thăm" lạt lẽo nghèo nàn nếu không có người giảng cụ thể bằng cha mẹ già thường cần đôi mắt và bàn tay con trước và sau giấc ngủ. Đã nằm trong mùng thì lười đứng dậy để khép bớt cánh cửa để lấy cái mền để tìm lọ dầu. Ngủ một đêm sáng dậy trong mình có gì thay đổi. Đó là lúc con cần hỏi han mẹ cha mới dám giải bày. Gần như mọi người con cuối cùng đều âm thầm tự trách lặng lẽ xót xa. Cha biết trước tâm trạng đó phòng xa ngày nào mình từ trần con mới chợt ân hận muộn màng nên trong mỗi bức thư gửi con cha đều kết thúc bằng sự bằng lòng rằng con đã học hành thành đạt và cha mãn nguyện cha vui. Lòng vị tha lòng hy sinh cho con kéo dài mãi sau khi nhắm mắt. 

          Báo hiếu đâu chỉ món quà mà có thể đôi tháng gửi một bức thư. Nội dung đâu đòi hỏi cao siêu chỉ cần mươi dòng lược kể chuyện đã nghe một điều vừa thấy. Thì cũng như bạn bè bạn gặp nhau chào nhau một câu rất nhảm mà vẫn rất cần: "Đi đâu đó? Mạnh giỏi?". Sinh nhật cha tặng một cành hoa. Nếu ở thành phố xa hai ba đứa gởi về hai ba bức điện chúc mừng tốn không bao nhiêu mà tạo được sự rộn ràng tới tấp. Niềm vui tinh thần đâu thua bữa tiệc cao lương? 

          Ngày Vu Lan nhiều chùa tổ chức lễ hội bông hồng cài áo. Hoa hồng tượng trưng cho mẹ. Để tỏ lòng thương nghĩ tới cha nhiều nơi buộc thêm dải nơ tượng trưng cho cha. Cha còn: nơ xanh. Cha mất: nơ trắng. Lễ đường xếp thành bốn dãy dãy cha mẹ song toàn hoa hồng nơ xanh. Mẹ còn cha mất: hoa hồng nơ trắng. Mẹ mất cha còn: hoa trắng nơ xanh. Mẹ cha đều mất: hoa trắng nơ trắng. Người dự lễ đứng theo hoàn cảnh của mình. Có lần một em nhỏ tuổi chừng lên tám đứng trong hàng hoa trắng nơ trắng. Em nhìn quanh tủi thân khóc òa và cả lễ đường cùng khóc òa theo. 

          Cha cũng như mẹ rồi sẽ một ngày: Đỉnh hoa biểu từ khơi bóng hạc (1).
Nên mỗi người con đều phải vội vàng. Trả hiếu không bao giờ đủ không được coi là dư bởi tình cha thương con là cho chứ không phải cho vay để có thể gọi là trả đủ.

V.H



More...

Thử tìm dụng ý tin đồn "xăng lên giá" 25.000 đồng/lít

By NGUYỄN ĐỨC NAM


 

          Chiều tối nay (5-8)  chẳng biết diễn biến ở "hai đầu" đất nước ra sao chứ ở các tỉnh thành miền Trung đã rộ lên tin đồn xăng sẽ lên giá 25.000 đồng/lít. Anh Trần Văn Nam - CTV Báo CATP Đà Nẵng ở Quảng Ngãi email tin và ảnh về toà soạn cho biết ở tỉnh này  bắt đầu từ 17 giờ mọi người lũ lượt kéo nhau đến các cây xăng để mua xăng dầu. Có người còn đem can 10-20 lít mua dự trữ. Những người mua xăng cho biết họ nhận được tin đồn lên giá xăng từ TPHCM. Anh Lê Bá Dương - CTV Báo Công an Đà Nẵng tại Khánh Hoà cũng kịp email nguồn tin về diễn biến tương tự tại Khánh Hoà. Tại TP Đà Nẵng PV Văn Hiếu mục sở thị tại các cây xăng cũng đã có bài viết tường thuật lại cảnh dòng người rồng rắn mua xăng dự trữ. Có một điều khác trước là khi có tin đồn tăng giá thì một số cây xăng viện cớ này cớ nọ để nghỉ bán thì lần này trong khi khách hàng đổ xô đi mua xăng như vậy thì tất cả các cây xăng vẫn hoạt động hết công suất. Nhiều nơi điều động thêm nhân viên để đáp ứng đầy đủ nhu cầu tiêu thụ đột biến của khách hàng bởi tin đồn tăng giá xăng.

          Điều đáng nói là từ trước đến nay phần lớn tin đồn về việc tăng giá xăng trở thành hiện thực vài giờ sau đó do thông tin bị "rò rỉ". Nhưng những tin đồn tăng giá xăng trước đây đều "tỷ lệ thuận" với giá dầu thế giới. Lần tăng giá xăng A92 mới đây nhất (19.000 đồng/lít) diễn ra khi giá dầu chạm ngưỡng kỷ lục 150 USD/thùng. Còn bây giờ giá dầu liên tục giảm và giá mới nhất được cập nhật chỉ xấp xỉ 121 USD/thùng. Trong một diễn biến có liên quan vài ngày qua một số nước khu vực Đông Nam Á đã giảm giá xăng bán lẻ. Vậy thì tại sao ở VN lại rộ lên tin đồn tăng giá 25.000 đồng/lít xăng? Từ diễn biến này dù không thể xác định ngay tin đồn này được phát ra từ đâu song có thể nhận định tin đồn này hoàn toàn có lợi cho các cây xăng vì một lượng lớn xăng dầu được bán ra ở thời điểm nhạy cảm: giá xăng dầu thế giới đang giảm đáng kể? Nếu nhận định này đúng sự thật thì người tiêu dùng cú này bị thua đau nhất bởi lẽ họ phải trả giá cho sự vội vã không cần thiết trong khi một số kẻ sử dụng tin đồn như một liệu pháp thu lợi bất chính.

          Cũng trong chiều 5-8 Bộ Công thương cũng đã có văn bản xác định tin đồn tăng giá xăng dầu là thất thiệt. Vấn đề chúng tôi muốn nêu ra ở đây là người dân nên bình tĩnh phán đoán tình hình và đặc biệt là không nên mua mối hiểm hoạ cháy nổ về cất giữ trong nhà một khi lợi lộc từ vài lít xăng khó mà sánh nổi những mối nguy cơ cháy nổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào!

N.Đ.N

More...